Banner1 Banner2 Banner3 Banner 4 Banner 5

Ý kiến khách hàng

  • Em năm nay 20 tuổi, là một cô sinh viên của một trường đại học có tiếng ở Hà Nội.Là cô sinh viên năm hai nên có thời gian là em ....Chi tiết
  •  Tôi và vợ tôi đã ly thân được hai tháng, thật sự tôi rất nhớ và mong muốn vợ và các con trở về nhà. Hai vợ chồng ....Chi tiết
  •  Hai tháng trước tôi thực sự sock khi biết chuyện con trai tôi là người đồng tính. Gia đình tôi chỉ có nó là con trai suy nhất ....Chi tiết

Thông tin liên hệ

Cung cấp lái xe VIP - Email Email nhận giải đáp tư vấn online : thamvantamly247@gmail.com
Cung cấp lái xe VIP - websiteWebsite: www.thamvantamly.net

 Liên kết hữu ích :

Dịch vụ thám tử UY TÍN Hà Nội

https://thamtuuytin.org/ 0962.588.699

Ngày định mệnh đối với em.

Cứ mưa về em lại nhớ đến ngày đâu tiên mình gặp nhau. Trong một quán nuớc cả hai ngồi cạnh nhau nhưng lại không dám nhìn nhau dù chỉ một lần. Anh từng nói anh là một người con trai mạnh mẽ, cũng thuộc dân có bản lĩnh nhưng khi đứng trước người con gái nhỏ bẻ như em chẳng hiểu sao trái tim vẫn loạn nhịp, đến nhìn em anh cũng không dám. Em đã cười khi nghe anh nói như thế.

Rồi thời gian trôi qua thật nhanh, tình yêu của chúng ta cũng lớn dần, cứ nghĩ sẽ bên nhau đến suốt cuộc đời nhưng tất cả không như em và a mong ước. Uh thì mình yêu nhau thật, trong tim luôn có nhau. Dù khi anh có nguy cơ nhiễm HIV rồi đến khi gia đình anh phá sản em vẫn bên anh. Cả hai bẫn nắm chặt tay nhau để vượt qua những ngày gian khó. Anh vốn là một công tử không quen ăn những món bình thường, nhưng vì hoàn cảnh a cũng đã thích nghi được. Em đã dạy anh những món ăn đơn giản. Dù trong nghèo khó nhưng hai đứa vẫn rất hạnh phúc.

Nhưng chẳng ai ngờ được, đến một ngày anh chỉ gửi cho em một dòng tin nhắn " anh xin lỗi! Anh không xứng đáng cới tình yêu của em nữa!". Em đã hiểu được chuyện gì đã xảy ra, cái điều mà em luôn sợ. Anh bảo hôm đi thăm thầy cô giáo cũ, anh uống nhiều rượu và người con gái thích anh mà anh luôn kể em nghe cũng đi cùng. Khi thức dậy anh đã thấy cô ấy nằm cạnh anh, trên người không một mãnh vải. Cô ôm anh và xin lỗi vì đã bỏ thuốc kích dục vào rượu của anh. Cô làm thế vì quá yêu anh, vì anh luôn từ chối cô. Nhưng cô không bắt anh phải chịu trách nhiệm vì do cô tình nguyện. Chính vì nhưng lời nói đó của cô mà anh đã không nói sự thật này cho em biết.

Đến một ngày cô hốt hoảng chạy đến nhà anh và ngồi thừ ra "em có thai rồi". Anh như người mất hồn, chẳng biết làm gì. Cuối cùng anh mới đủ can đảm để thú nhận mọi chuyện với em. Em khóc, tim em đau như có ngàn vết dao khứa vào tim mình. Chỉ biết khóc, chỉ biết nói với anh rằng "Em hiểu mà, em không trách gì anh đâu. Khi gia đình anh gặp khó khăn chị ấy mới là người có thể giúp được anh thôi. Em xin lỗi! Em không làm được gì cho anh cả. Khi bố mẹ anh bảo anh hãy cưới chị ấy để có thể nhe phần nào về mặt tài chính thì lúc đó em cũng đã chấp nhận âm thầm rời xa anh để anh có thể bên chị ấy. Nhưng tại sao lại đối xử với em như thế?"

Nước mắt cứ lăn dài trên gương mặt em, cổ họng cứ nghẹn lại không nói được thành lời. Khi thấy anh khóc tim em lại đau hơn bao giờ hết. Em không trách anh, tất cả như một số phận.

Anh đã nói khi gia đình anh mất tất cả anh cũng không khóc vì anh biết bên anh còn có em. Nhưng khi vô tình đánh mất em anh lại khóc như một đứa trẻ. Em chỉ còn biết tỏ ra thật mạnh mẽ để anh ra đi một cách thật yên lòng.

- Em chưa bao giờ thật lòng yêu anh đâu. Anh là một kẻ ngốc, em chỉ yêu cái gia tài, sự danh giá của anh thôi. Giờ anh mất tất cả làm sao em có thể yêu anh được chứ?!

Anh đã ôm chặt lấy e "không phải vậy đâu, anh biết em không phải người như thế. Anh xin em đừng làm tim anh đau nữa. Anh không xứng đáng là một người đàn ông. Anh hứa sẽ mang lại hp cho em, không để em phải khóc nhưng giờ anh lại là người làm em khóc".

Rồi em cũng tập dần những ngày tháng không có anh. Trước mặt người khác em luôn là một cô gái vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng nước mắt cứ tìm về với em khi màn đêm buông xuống. Nhớ đến anh, nhớ đến những ngày hai đứa bên nhau rồi những lời hứa mãi bên nhau. Em đã không thể không khóc. Em chỉ giận bản thân mình sao lại yêu anh nhiều vậy. Sao em lại không thể quên những gì mình không nên nhớ. Tại sao? Em đã hỏi mình rất nhiều nhưng không thể tự mình trả lời được.

Vậy là xa nhau thật rồi phải không anh? Một tháng không liên lạc bỗng một ngày em nhận được cuộc gọi từ anh. Trên màn hình hiện lên số điện thoại anh, sao timm lại đập mạnh như thế này. Em đã lấy hết bình tĩnh để bắt máy "Anh đang ngồi trên xe hoa đi đón dâu". Anh nói trong nghẹn ngào. "Em chúc annh chị hạnh phúc" rồi lại tắt máy. Giờ đây trái tim đã tan ra từng mãnh vụn, trong miệng chỉ lầm bầm mỗi câu "Ngày hạnh phúc nhất của anh, ngày buồn nhất của em. Cũng là ngày trái tim em phải quên" nhưng sao em lại không quên được anh nhĩ ?.

Em gái anh đã nói với em anh cũng không hạnh phúc, anh còn đau khổ hơn cả chị. Em biết điều đó anh àh, cũng chính hiểu quá rõ về anh mà e lại càng yêu anh. Anh không phải là một kẻ bay bướm, không mê những em xinh tươi vì đơn giản anh yêu tính cách của người đó thôi.

Hôm nay, tình cờ gặp lại anh sau hai năm xa cách, với dáng vẻ tìu tụy, gương mặt xanh xao của anh, sao lòng em lại đau đến thế. Em khóc anh lại đưa tay lau những giọt nuớc mắt của em, nắm lấy bàn tay thân quen ấy em lại khóc nhiều hơn khi thấy tay anh chay cứng đi không như xưa nữa. Em biết anh đã chịu nhiều vất vả, nhưng em không giúp gì được cho anh cả. Và rồi anh đã bước qua cuộc đời em một cách nhẹ nhàng như khi anh đến. Em chỉ biết mong anh thật hạnh phúc bên gia đình của mình, luôn sống những ngày thật vui vẻ và khi gặp lại nhau vẫn có thể xem nhau như bạn.

Cứ đến 20/11 hàng năm thì những kỉ niệm khi xưa lại hiện về. Đó là Ngày Định Mệnh- ngày anh bước ra khỏi cuộc đời em.

Angel

 
 
   
 
 
 
 
Các bài viết khác
« Đầu  Trước 1 2 3Tiếp Cuối »

Danh sách khách hàng đã sử dụng dịch vụ

Khách hàng 12 Khách hàng 11 Khách hàng 10 Khách hàng 9 Khách hàng 8 Khách hàng 7 Khách hàng 6 Khách hàng 5 Khách hàng 4 Khách hàng 3 Khách hàng 2 Khách hàng 1
Thám tử