Banner1 Banner2 Banner3 Banner 4 Banner 5

Ý kiến khách hàng

  • Em năm nay 20 tuổi, là một cô sinh viên của một trường đại học có tiếng ở Hà Nội.Là cô sinh viên năm hai nên có thời gian là em ....Chi tiết
  •  Tôi và vợ tôi đã ly thân được hai tháng, thật sự tôi rất nhớ và mong muốn vợ và các con trở về nhà. Hai vợ chồng ....Chi tiết
  •  Hai tháng trước tôi thực sự sock khi biết chuyện con trai tôi là người đồng tính. Gia đình tôi chỉ có nó là con trai suy nhất ....Chi tiết

Thông tin liên hệ

Cung cấp lái xe VIP - Email Email nhận giải đáp tư vấn online : thamvantamly247@gmail.com
Cung cấp lái xe VIP - websiteWebsite: www.thamvantamly.net

 Liên kết hữu ích :

Dịch vụ thám tử UY TÍN Hà Nội

https://thamtuuytin.org/ 0962.588.699

Tôi bị chồng coi là món đồ trang sức không hơn không kém

(Góc Đời Sống) - Tôi lấy chồng được 8 năm nay và kể từ khi tôi theo chồng là tiếng nói riêng của tôi cũng mất đi. Tôi tự an ủi mình sẽ cố gắng dành dụm tiền rồi ra ở riêng mọi thứ sẽ khác đi, nhưng thời gian và tiền bạc không bao giờ ủng hộ tôi khi mà chồng cứ lần lữa mãi không muốn ra riêng, khi thì tiền không có, khi thì ra riêng thấy ba mẹ không ai lo cũng tội. Lúc đầu tôi tôn trọng sự hiếu thuận của chồng vì tôi cũng là người theo đạo Phật, hiếu thuận là đức tính tốt.

Yêu người đàn ông kém mình 3 tuổi

Chồng gọi tên vợ cũ khi đang "yêu"

Nhưng cái gì cũng có hai mặt, nhà chồng tôi có năm anh em, ai cũng có công ăn việc làm ổn định thì ai cũng muốn ra riêng. Đứa em trai của chồng mới cưới vợ được một năm mà đã muốn ra thuê nhà ở riêng. Tiền bạc thì không phóng túng như chồng tôi nên cái gì ba mẹ chồng cũng gọi chồng tôi. Khác với bà mẹ khác, khi thấy con mình chưa có nhà cửa thì dành dụm cho con, đằng này bà đi bảo hàng xóm rằng vợ chồng nó làm ngân hàng lương cao lắm, ăn chi hết, dại gì mà không tiêu. Hay hễ tôi bảo đau một cái là đứa nào cũng đưa tôi mấy triệu.

Bữa ăn nào tôi cũng ngồi nhìn vì bà nấu ăn hầu như không màu không mùi không vị gì cả, tôi như người xa lạ ngay chính trong nhà mình khi ngày nào cũng cơm bờ cháo bụi. Vì muốn tự nấu gì ăn bà cũng dành nấu, hay cho nấu mà đứng bên không cho nêm nếm gia vị. Hay tôi nấu gì thì bà sẽ không ăn, thành thử về làm dâu đã lâu mà tôi chưa vào bếp một ngày cho trọn vẹn.

Ngay cả con tôi còi cọc thế nhưng ngày nào bà cũng cho ăn mấy miếng thịt heo luộc chấm nước mắm, cá thịt tôi mua về bà không cho ăn ngay mà để trong tủ lạnh mấy ngày mới đem ra cho ăn, rồi kêu ương thối không cho con tôi ăn. Nếu trong hoàn cảnh đó chỉ cần sự can thiệp một tí của chồng tôi thôi mọi việc có thể khác đi. Nhưng mỗi lần tôi nói ra là chồng gạt ngay không cho tôi nói một lời, rồi còn bảo ăn không được thì ra ngoài mà ăn.

Tôi tủi thân biết bao nhiêu, đã nhiều lần tôi bỏ nhà ra đi nhưng không thể vì tôi không còn nơi nào để đi, một mình tôi thì dễ chứ có thêm một đứa con thì đó là vấn đề. Chuyện không có gì lớn nhưng đó là ngọn lửa âm ỷ cháy hoài làm tôi không thể nào thở được. Đồng nghiệp trong cơ quan ai cũng có nhà cao của rộng còn hai vợ chồng tôi thì tay trắng vẫn hoàn trắng tay, dù lương hai vợ chồng cũng không thua kém ai.

Trong một lần trò chuyện với bạn của anh, tôi mới biết anh bảo mẹ thì chỉ có một còn vợ thì có thể có hai, tôi không thể nào gượng dậy được. Thì ra chồng chỉ coi tôi như công cụ để anh lợi dụng, như một thứ trang sức mà người ta gọi gia đình hạnh phúc có vợ đẹp con thơ, mặc cho tôi nhạt nhòa đi khi không còn là mình trong nhà chồng, mặc cho tôi ốm yếu đến thảm hại khi không thể ăn được.

Tôi đi làm về giặt áo quần, ủi áo quần lau dọn bãi chiến trường ngày hai bữa do mẹ chồng nấu ăn để lại, chùi nhà chùi cửa, không bằng osin trong nhà. Thế mà chồng không phụ một tay, không an ủi lấy một lời, chỉ biết ba mẹ và nhậu nhẹt, chưng diện.

Mới đây mẹ chồng bị tai biến nằm một chỗ, tôi lại mới sinh đứa thứ hai, chưa kịp nghỉ ngơi thì phải chạy như con thoi, ý định vay thêm tiền xây nhà cũng vì thế mà không bao giờ được bàn tới. Tôi không có ý định bắt chồng phải chọn lựa giữa mẹ hay vợ nhưng một người chồng không biết chia sẻ với vợ, chỉ biết có mẹ như thế thì mấy ai sẽ chịu đựng thêm được nữa.

Tôi cô đơn và chết dần chết mòn trong ngôi nhà mà tôi không được phép nói một từ. Liệu tôi chịu đựng bao lâu nữa thì cuộc sống của tôi mới thay đổi đây?

Chuyên trang tư vấn tâm lý Thành Đạt : chuyên tư vấn tình yêu lứa đôi , tư vấn tâm lý học đường trẻ em ,tư vấn hôn nhân , tư vấn sức khỏe cho mọi người

 
 
   
 
 
 
 
Các bài viết khác
« Đầu  Trước 1 2 3 4 5Tiếp Cuối »

Danh sách khách hàng đã sử dụng dịch vụ

Khách hàng 12 Khách hàng 11 Khách hàng 10 Khách hàng 9 Khách hàng 8 Khách hàng 7 Khách hàng 6 Khách hàng 5 Khách hàng 4 Khách hàng 3 Khách hàng 2 Khách hàng 1
Thám tử