Banner1 Banner2 Banner3 Banner 4 Banner 5

Ý kiến khách hàng

  • Em năm nay 20 tuổi, là một cô sinh viên của một trường đại học có tiếng ở Hà Nội.Là cô sinh viên năm hai nên có thời gian là em ....Chi tiết
  •  Tôi và vợ tôi đã ly thân được hai tháng, thật sự tôi rất nhớ và mong muốn vợ và các con trở về nhà. Hai vợ chồng ....Chi tiết
  •  Hai tháng trước tôi thực sự sock khi biết chuyện con trai tôi là người đồng tính. Gia đình tôi chỉ có nó là con trai suy nhất ....Chi tiết

Thông tin liên hệ

Cung cấp lái xe VIP - home Trụ sở chính: Số 10 Chương Dương Độ, Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội 
(Đối diện tòa nhà Ngân hàng BIDV 190 Trần Quang Khải nhìn sang)
Cung cấp lái xe VIP - phoneHotline : 1900 6222 (24/7)
 Cung cấp lái xe VIP - Email Email tư vấn: thamvantamly247@gmail.com
Cung cấp lái xe VIP - websiteWebsite: www.thamvantamly.net

 Liên kết : Thám Tử Uy Tín Thành Đạt

Tham tu sai gon chuyên nghiệp

Mua bán Cây gáo vàng thiên ngân Thái Lan 

 

Học Osin con quát mẹ 'tiên sư mày'

Học Osin con quát mẹ 'tiên sư mày'
Các mẹ ơi, nghĩ tới osin mà mình lại sôi máu, đau hết cả đầu.

Chào các mẹ, nghĩ tới osin mà mình cũng đau hết cả đầu đây. Mình may mắn hơn mẹ Anna là cô giúp việc không đến nỗi 'hành hạ' con khủng khiếp đến vậy. Vì chỉ sau 2 tuần "làm quen" cu Bo đã có vẻ quý mến osin lắm! Thậm chí là chơi đùa cả ngày với cô ấy, mẹ đi làm về cũng chẳng thèm ra mè nheo như ngày xưa. Nghĩ cũng yên tâm vì ban đầu vợ chồng mình bàn nhau cho con đi nhà trẻ nhưng được vài hôm thì Bo khóc quá trời, thương con nên mình đành thuê người trông. Nhờ vả người quen mãi mới tìm được Bích - người giúp việc bây giờ. Lúc gặp mình cũng thấy ưng lắm vì thấy cô ấy có vẻ hiền lành, lễ phép và thân thiện.

Cứ chắc mẩm như thế nên vợ chồng mình 'ăn ngon, ngủ kỹ'. Ông xã còn bảo may mà quyết định "sáng suốt", kẻo cho con đi nhà trẻ vừa vất vả đưa đón lại chả biết có được chăm sóc cẩn thận không, hơn nữa đang tuổi tập nói thế này sợ chúng bắt chước nhau nói bậy, 'bố láo, bố toét' thì mệt lắm. Nào ngờ niềm vui chưa tày gang thì xảy ra chuyện...

học osin con quát mẹ tiên sư mày

Con mình hư cũng vì osin (Ảnh minh họa).

Hôm ấy là cuối tuần, mình dậy sớm để chuẩn bị cho con về ngoại chơi. Thường ngày mình đi làm lúc con còn ngủ nên người giúp việc sẽ đánh thức cháu dậy và cho ăn. Ngay cả ngày nghỉ Bích cũng nhanh nhảu: "Cô cứ nghỉ ngơi thêm chút cho đỡ mệt, để cu Bo cho cháu!" Và khi trở dậy là thấy con sạch sẽ, ăn uống no nê rồi. Chỉ hôm nay dậy sớm, thấy Bích đang bận giặt đồ nên mình mới đánh thức con. Thấy Bo đã tỉnh rồi, đang nằm chơi một mình nên mẹ tươi cười: "Bo yêu đã dậy rồi à? Mẹ bế Bo rửa mặt cái nào!" Con cũng "toe toét" không kém và nói một câu khiến mình...ngã ngửa: "Tiên sư mày!" Mình quát: "Bo! con nói bậy gì thế?" thì cu cậu lại cười khanh khách và "nhắc" lại thêm vài lần nữa. Mình vừa sốc vừa thấy giận đến sôi máu, trừng mắt quát con: "Nói nữa mẹ phạt giam phòng tối". Nhà chỉ có con và người giúp việc, thằng bé thì mới đang học nói, không Bích thì ai là người dạy Bo nói mấy câu đó? Mình tức tốc gọi Bích vào, cố kiềm chế: "Sao cô lại dạy cháu nói bậy?" Bích cười giải thích: "Hôm trước cháu đưa bé xuống cửa hàng tạp hóa dưới ngõ mua bim bim. Thấy nó nghịch phá đồ nên bà chủ mới mắng yêu thế. Mà thằng bé giỏi thật cô ạ, ai nói câu gì cũng nhớ!" Mình nhăn mặt: "Bắt chước nói bậy thì hay ho gì? Lần sau cô để ý không để cháu nói linh tinh nữa kẻo nó quen mồm!" - "Cháu biết rồi, cô đừng lo!", Bích nhanh nhảu.

Mình nguôi đi vì nghe Bích nói cu Bo học câu đó từ bà chủ hàng tạp hóa chứ không phải cô ấy dạy. Tự nhủ từ nay phải để ý con hơn, kẻo nó cứ học mỗi người một câu như thế thì nguy. Thế nhưng lúc về nhà ngoại, mình được phen tối tăm mặt mũi khi cậu T vừa chạy ra ôm, thơm má cháu thì thằng bé hét lên: "Đ.m! Bỏ ra" với vẻ mặt hồn nhiên vô số tội. Vợ chồng mình, bà ngoại và cả mấy dì, cậu đứng ở đó đều sốc. Mình chết lặng, ú ớ không nói được gì trong khi mắt ba thằng bé vằn đỏ, tức giận nhìn con trừng trừng rồi ngượng nghịu giải thích: "Bé đang học nói nên chưa có ý thức". Cả ngày hôm đó mình không dám cho con đi đâu nữa vì sợ muối mặt, và bằng chứng là ở nhà với bà và mẹ thôi thi thoáng cu cậu vẫn nói vài từ nghe rất "chợ búa". Mình phải cố nén giận, vì mình biết cu Bo thực ra chẳng hiểu nó nói gì đâu. Nhưng giờ thì mình không tin là thằng bé học được cái câu sáng nay ở bà bán tạp hóa. Chẳng lẽ tất cả những câu bậy bạ khác cũng học được ở đó? Lạ nhất là nó nói rất sõi trong khi những câu khác còn ngọng nghịu và chậm chạp.

Về nhà, mình gọi Bích ra và tường thuật lại tất cả "chiến tích" của cu Bo. Thấy mình có vẻ giận dữ, Bích khép nép: "Cháu xin lỗi, là tại cháu hay cho bé xuống sân chơi với các cô các bác, chắc mỗi người nói một câu, ai ngờ thằng bé học nhanh thế! Cháu thì lại không để ý vì hàng ngày không thấy Bo nói vậy cô ạ, lần sau cháu sẽ để ý hơn!" Nghe Bích "xoen xoét" lần này thì mình không tin nữa, không lẽ cả khu này ai cũng nói bậy hết? Nghĩ vậy nhưng không có "bằng chứng" nào nên đành dọa dẫm đôi câu để cô ta biết ý. Và quyết tâm "theo dõi" xem con học ở đâu.

Vốn nóng ruột nên ngay ngày hôm sau, mình xin nghỉ nửa ngày ở cơ quan về xem tình hình con cái thế nào. Không muốn để Bích biết nên mình khẽ khàng mở cửa và đi lên. Nghe giọng cô ấy và cu Bo đang đùa nghịch ầm ĩ trên tầng 2, mình lặng lẽ ngó vào. Thằng bé ngồi gọn trong lòng Bích, vừa nói như hét: "Đ.m mày! T.s mày!..." vừa cười khanh khách. Cô giúp việc cũng cười sặc sụa và "mớm lời" cho thằng bé mấy cái câu láo toét đó, rồi vỗ tay khen: "Bo ngoan quá! Bo giỏi quá! Ăn thêm miếng nữa nào!" Thằng bé há miệng ăn ngon lành, rồi vừa nhai vừa xổ ra mấy từ bậy bạ đó. Hóa ra là osin dỗ thằng bé ăn bằng cách dạy nó nói láo như vậy. Không chờ Bo ăn hết bát cơm, mình đẩy cửa xông vào, mặt tím lại vì giận. Bị bắt quả tang nên Bích có vẻ hốt hoảng, rồi khúm núm giải thích: "Cháu xin lỗi, thằng bé không chịu ăn, cháu phải dỗ như thế nó mới ăn hết cô ạ!" Ôi, thật không hiểu nổi, có bao nhiêu từ hay ý đẹp cô ta không mang ra dỗ bé, mà lại dùng cái thứ ngôn ngữ "chợ búa" đó với con mình. Để thằng bé chơi một mình trong phòng, mình ra hiệu cho cô ta xuống dưới nhà theo mình. "Tiền công tháng này tôi sẽ thanh toán luôn. Cô nhanh chóng thu dọn quần áo, ngày mai ra khỏi nhà tôi", nghe tôi gằn giọng nói nhưng mặt người giúp việc tỉnh bơ, không xin xỏ cũng không khóc lóc gì. Thật đáng sợ!

Bích đi rồi mà phải đến mấy tháng sau cu Bo nhà mình vẫn chưa bỏ được hết mấy câu nói bậy. Mình thì phải cố nhắc con thôi, chứ không đánh nó được mặc dù cứ nghe đến là thấy điên tiết! Không có osin, mình bận tối mắt vì phải trông con, nhưng thà như vậy còn thấy yên tâm, chứ nghĩ đến Bích mà mình vẫn sôi cả máu. Chồng gợi ý thuê osin khác nhưng mình thấy hơi lo, chẳng biết có tìm được người tử tế thật không, kẻo mỗi người một tật xấu thì không biết con sẽ ra sao. Ôi đau đầu! Đúng là để tìm được người trông con khó quá các mẹ nhỉ? 

Chuyên trang tư vấn tâm lý Thành Đạt : chuyên tư vấn tình yêu lứa đôi , tư vấn tâm lý học đường trẻ em , tư vấn hôn nhân , tư vấn sức khỏe cho mọi người

 
 
   
 
 
 
 
Các bài viết khác
« Đầu  Trước 1 2 3 4 5 6Tiếp Cuối »

Danh sách khách hàng đã sử dụng dịch vụ

Khách hàng 12 Khách hàng 11 Khách hàng 10 Khách hàng 9 Khách hàng 8 Khách hàng 7 Khách hàng 6 Khách hàng 5 Khách hàng 4 Khách hàng 3 Khách hàng 2 Khách hàng 1
Quảng cáo